AP Chemistry
buret

Buret là ống thủy tinh dài có chia vạch và khóa ở đáy, dùng để phân phối chính xác thể tích dung dịch trong chuẩn độ.
Buret là một ống dài bằng thủy tinh (glass), có đường kính khoảng 1 cm và được chia vạch đều với độ chính xác đến 0,01 mL. Phía dưới ống có một khóa xoay giúp điều khiển dòng dung dịch (solution) nhỏ giọt liên tục. Vì vậy, buret trở thành dụng cụ không thể thiếu trong các thí nghiệm chuẩn độ, khi người thực hiện cần phân phối những thể tích thay đổi nhưng vô cùng chính xác.
Để đọc buret, thí sinh cần nhìn ngang tầm mắt và lấy giá trị tại điểm thấp nhất của mặt khum (meniscus) chất lỏng. Thể tích dung dịch đã phân phối được xác định bởi hiệu số:
trong đó là vạch đọc sau khi nhỏ và là vạch đọc ban đầu. Hơn nữa, buret có độ chia nhỏ nhất 0,1 mL và cho phép ước lượng đến chữ số thập phân thứ hai, do đó sai số của phép đo thể tích nhỏ hơn rất nhiều so với ống đong thông thường.
Trong chuẩn độ (titration) axit–bazơ, buret thường được nạp dung dịch chuẩn có nồng độ đã biết trước. Khi mở khóa, dung dịch từ buret nhỏ dần vào bình nón chứa dung dịch cần xác định nồng độ, cho đến khi chất chỉ thị đổi màu báo hiệu điểm tương đương. Nhờ vậy, thí sinh tính được nồng độ chưa biết dựa vào thể tích đã đọc trên buret cùng các hệ số tỉ lượng trong phương trình đã cân bằng.
Trực giác: Hãy tưởng tượng một chiếc vòi nước siêu nhỏ mà mỗi giọt rơi xuống đều được đếm chính xác đến phần trăm mililit — đó chính là vai trò của buret đối với dung dịch.
Francois Antoine Henri Descroizilles
Lịch sử của buret đi song song với lịch sử của phân tích thể tích (volumetric analysis), tức là cách xác định lượng chất trong dung dịch bằng thể tích thay vì bằng cân. Muốn làm được điều đó, người phân tích cần một dụng cụ vừa chứa được dung dịch chuẩn, vừa cho phép nhỏ ra từng chút một và đọc chính xác đã dùng hết bao nhiêu. Descroizilles đã dựng nên chiếc buret đầu tiên để đáp ứng đúng nhu cầu ấy. Nhờ đó, phép chuẩn độ (titration) mới chuyển từ ước lượng thô sang một quy trình đo đếm được, và ống chia vạch có khóa vẫn là hình ảnh trung tâm của phòng thí nghiệm định lượng cho tới ngày nay.
Chất trong buret là chất chuẩn độ, không phải chất cần phân tích.
Học sinh hay đảo ngược hai vai trò này khi đề mô tả một thí nghiệm chuẩn độ. Dung dịch nằm trong buret đã biết nồng độ chính xác và được nhỏ dần xuống, nên nó là chất chuẩn độ (titrant); còn dung dịch chưa biết nồng độ nằm trong bình tam giác mới là chất cần phân tích (analyte). Ví dụ, khi nhỏ KOH 0.100 M từ buret vào 25.0 mL acetic acid chưa biết nồng độ, chất cần phân tích là acetic acid chứ không phải KOH. Nước là dung môi và chất chỉ thị (indicator) chỉ báo tín hiệu đổi màu, cả hai đều không phải đối tượng định lượng.
Số đọc trên buret là thể tích đã chảy ra, không phải thể tích còn lại.
Vạch chia trên buret được đánh số tăng dần từ trên xuống dưới, ngược với ống đong thông thường, nên nhiều học sinh đọc nhầm chiều. Thể tích chất chuẩn độ đã dùng phải tính bằng hiệu , trong đó là số đọc trước khi mở khóa và là số đọc tại điểm cuối chuẩn độ. Vì vậy, luôn ghi cả hai số đọc vào bảng dữ liệu; nếu chỉ ghi một số, bài làm mất điểm phần trình bày dù kết quả cuối có đúng.
Không được dùng nước cất tráng buret ngay trước khi rót chất chuẩn độ vào.
Lớp nước còn đọng lại sẽ pha loãng chất chuẩn độ, làm nồng độ thực nhỏ hơn nồng độ ghi trên nhãn. Do đó thể tích cần dùng để tới điểm tương đương sẽ lớn hơn giá trị đúng, và nồng độ chất cần phân tích tính ra bị cao hơn thực tế. Quy tắc là tráng buret bằng chính dung dịch chuẩn độ; ngược lại, bình tam thì được phép ướt nước vì số mol chất cần phân tích trong đó không đổi khi thêm nước.
Điểm tương đương và điểm cuối chuẩn độ là hai khái niệm khác nhau.
Điểm tương đương (equivalence point) là thời điểm số mol chất chuẩn độ vừa đủ phản ứng hết với chất cần phân tích theo đúng tỉ lệ hệ số, chẳng hạn tỉ lệ 1:1 giữa và . Còn điểm cuối chuẩn độ (endpoint) là lúc chất chỉ thị đổi màu và ta khóa buret lại. Hai điểm này chỉ trùng nhau khi chất chỉ thị được chọn có khoảng đổi màu bao quanh pH tại điểm tương đương; chọn sai chất chỉ thị sẽ gây sai số hệ thống về thể tích.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Vì sao mang đúng cái tên này? Tên gọi đi vào tiếng Việt dưới dạng "buret", vốn là biến thể chính tả quen dùng trong tài liệu tiếng Anh của dạng gốc "burette" — chính là nhan đề mà các tài liệu tra cứu dùng cho dụng cụ này. Điều đáng chú ý là cái tên mang dáng dấp tiếng Pháp, phù hợp với việc người dựng nên chiếc buret đầu tiên, Descroizilles, là một nhà hóa học Pháp và truyền thống phân tích thể tích ban đầu cũng phát triển trong môi trường nói tiếng Pháp. Vì vậy, khi gặp cả hai dạng "buret" và "burette" trong đề thi hay sách tham khảo, người học nên hiểu đó là cùng một dụng cụ chứ không phải hai thứ khác nhau.
Nguồn đối chiếu
Viết rõ phép trừ hai số đọc buret khi trình bày bài tính.
Câu hỏi tự luận yêu cầu "clearly show the method used and the steps involved", nên chỉ ghi thẳng thể tích cuối cùng mà không cho thấy nguồn gốc của nó là tự bỏ điểm quy trình. Hãy trình bày theo chuỗi: , rồi , rồi dùng tỉ lệ hệ số trong phương trình để suy ra số mol chất cần phân tích, cuối cùng chia cho thể tích ban đầu để ra nồng độ. Mỗi bước một dòng, có đơn vị kèm theo.
Đọc số trên buret tới hai chữ số sau dấu phẩy, đơn vị mL.
Buret chia vạch tới 0.1 mL nên chữ số hàng phần trăm là chữ số ước lượng, và bài làm ghi "23.4 mL" thay vì "23.45 mL" bị coi là báo cáo thiếu độ chính xác. Vì vậy, khi đề cho bảng dữ liệu thực nghiệm, giữ nguyên số chữ số có nghĩa của dữ liệu gốc trong suốt phép tính và chỉ làm tròn ở kết quả cuối.
Khi đề mô tả dụng cụ, xác định ngay chất nào ở buret và chất nào ở bình.
Nhiều câu trắc nghiệm chỉ kiểm tra đúng một điều đó: nhận ra ai là chất chuẩn độ, ai là chất cần phân tích. Gạch chân cụm "known concentration" trong đề, vì chất đã biết nồng độ gần như luôn nằm trong buret. Nhờ đó, bạn trả lời trong vài giây và dành thời gian cho các câu tính toán nặng hơn.
Acetic acid trong bình tam giác là chất phân tích, dung dịch 0.100 M trong buret là chất chuẩn độ đã biết nồng độ. Thể tích base dùng tới điểm cuối là mL, ứng với mol và cũng là mol acid, nên nồng độ acetic acid ban đầu bằng M. Nếu buret chỉ được tráng bằng nước cất, dung dịch bị pha loãng, thể tích đọc trên buret lớn hơn mức cần thiết và nồng độ acid báo cáo sẽ cao hơn giá trị thật.