AP Chemistry
mixture
Còn gọi: mixtures · hỗn hợp chất

Hỗn hợp là tập hợp hai hay nhiều chất trộn lẫn với nhau nhưng mỗi chất vẫn giữ nguyên tính chất hóa học riêng.
Hỗn hợp (mixture) là tập hợp hai hay nhiều chất trộn lẫn với nhau, trong đó mỗi chất vẫn giữ nguyên bản chất hóa học ban đầu. Khác với chất tinh khiết có thành phần cố định, hỗn hợp có thể thay đổi tỉ lệ các chất mà không làm mất đi tính chất riêng của từng thành phần. Ví dụ, ta có thể pha nước muối với nồng độ từ loãng đến đậm đặc mà muối và nước vẫn là muối và nước. Thành phần của hỗn hợp thường được biểu diễn qua phần khối lượng , trong đó là khối lượng chất và là tổng khối lượng tất cả các chất; công thức này cho biết mỗi chất chiếm bao nhiêu phần trong toàn bộ hỗn hợp.
Do đó, tùy vào mức độ phân bố đồng đều hay không, hỗn hợp được chia thành hai loại. Hỗn hợp đồng nhất có thành phần phân bố đều khắp, như không khí hay nước đường. Ngược lại, hỗn hợp không đồng nhất (heterogeneous mixture) chứa các vùng có thành phần khác nhau, như cát trộn trong nước hay dầu nổi trên mặt nước. Nhờ sự khác biệt này, ta có thể dùng mắt thường hoặc kính hiển vi để nhận biết hỗn hợp không đồng nhất.
Hơn nữa, vì không có liên kết hóa học mới hình thành giữa các chất, hỗn hợp có thể tách ra bằng các phương pháp vật lý như lọc, chưng cất, hay sắc kí. Mỗi chất trong hỗn hợp giữ nguyên nhiệt độ sôi (boiling point) và nhiệt độ nóng chảy (melting point) của mình, nên ta có thể lợi dụng những tính chất vật lý đó để tách chúng ra mà không cần phản ứng hóa học (chemical reactions). Điều này giải thích vì sao chưng cất nước biển lại thu được nước ngọt và muối ăn riêng biệt.
Trực giác: Hỗn hợp giống như một tô salad trộn, trong đó cà chua, dưa chuột và rau diếp vẫn giữ nguyên hình dạng và hương vị riêng dù nằm chung một bát.
Trạng thái rắn hay khí không quyết định hỗn hợp là đồng nhất hay không.
Nhiều học sinh mặc định cứ chất rắn trộn với nhau là không đồng nhất, còn chất khí thì luôn đồng nhất, nhưng tiêu chí thật sự nằm ở chỗ thành phần có thay đổi theo vị trí lấy mẫu hay không. Thép không gỉ là kim loại rắn nhưng mọi phần của mẫu đều có thành phần như nhau, nên nó là một dung dịch rắn (solid solution) và hoàn toàn đồng nhất. Ngược lại, dầu nổi trên giấm cho ta hai lớp tách biệt: hút ở lớp trên và lớp dưới sẽ thu được thành phần khác hẳn nhau, và chính điều đó khiến nó là hỗn hợp không đồng nhất (heterogeneous mixture).
Hỗn hợp không phải hợp chất, dù trộn kỹ đến mức nào.
Trong hỗn hợp, mỗi chất vẫn giữ nguyên bản chất hóa học của nó, nên tính chất của hỗn hợp phản ánh tính chất của từng thành phần chứ không phải một chất mới. Điểm phân biệt sắc bén nhất là tỉ lệ: hợp chất có thành phần cố định theo công thức, còn hỗn hợp thì pha đậm hay pha loãng tùy ý mà vẫn là hỗn hợp đó. Do đó, hỗn hợp tách được bằng các cách vật lý như lọc, chưng cất, ly tâm, trong khi muốn tách hợp chất thì phải phá vỡ liên kết bằng phản ứng hóa học.
Sau phản ứng kết tủa, các ion không tham gia vẫn nằm rời rạc trong dung dịch.
Đây là lỗi kinh điển ở dạng câu hỏi biểu diễn hạt: học sinh vẽ ion natri và ion nitrat dính thành từng cặp như một chất rắn, trong khi chúng là ion khán giả (spectator ions) đã tan hoàn toàn và bơi tự do giữa các phân tử nước. Chỉ chất kết tủa mới được vẽ thành cụm hạt bám vào nhau. Vì vậy, khi chọn hình, hãy đếm xem loại ion nào biến mất khỏi dung dịch để đi vào cụm rắn, và kiểm tra rằng các ion còn lại vẫn xuất hiện đủ số lượng ở dạng tách rời.
Thêm nước vào dung dịch bão hòa còn dư chất rắn không làm loãng nồng độ ion.
Học sinh quen nghĩ pha loãng thì nồng độ giảm, nhưng khi vẫn còn chất rắn chưa tan nằm dưới đáy, hệ sẽ hòa tan thêm cho đến khi tích số ion trở lại đúng giá trị tích số tan (solubility product constant). Nhiệt độ không đổi thì không đổi, nên nồng độ mỗi ion trong dung dịch bão hòa cũng trở về đúng giá trị cũ. Cái thay đổi là tổng số mol ion tan trong bình, chứ không phải nồng độ.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Với câu phân loại hỗn hợp, hãy tự hỏi: lấy hai mẫu ở hai chỗ khác nhau có giống nhau không?
Nếu giống, hỗn hợp là đồng nhất và có thể gọi là dung dịch, bất kể nó ở thể rắn, lỏng hay khí. Nếu khác, hỗn hợp là không đồng nhất. Câu hỏi thường gài bằng cách đưa vào thép không gỉ, không khí hoặc nước có khí hòa tan để dụ học sinh chọn theo trạng thái vật lý thay vì theo thành phần, nên viết ra tiêu chí trước rồi mới xét từng lựa chọn.
Thuộc hai quy tắc tan quan trọng nhất thì hầu hết câu kết tủa giải được trong mười giây.
Mọi muối của kim loại nhóm 1 và mọi muối chứa đều tan, nên các ion này chắc chắn ở lại trong dung dịch dưới dạng ion. Khi trộn hai dung dịch, chỉ cần loại các cặp đó ra là thường chỉ còn đúng một tổ hợp tạo được chất rắn, chẳng hạn . Đây chính là phương trình ion thu gọn (net ionic equation) mà giám khảo muốn thấy.
Luôn ghi trạng thái (aq), (s), (l), (g) cho mọi chất trong phương trình phần tự luận.
Đây là chỗ mất điểm dễ chịu nhất vì học sinh viết đúng chất nhưng quên ký hiệu, và người chấm không thể biết bạn có phân biệt được ion tan với chất kết tủa hay không. Ngoài ra, khi được yêu cầu giải thích, hãy nói rõ ion nào rời khỏi dung dịch và ion nào ở lại, thay vì chỉ viết phương trình rồi bỏ đó.
Nước cất là chất tinh khiết; không khí khô, đồng thau và nước đường là hỗn hợp đồng nhất; cát trộn mạt sắt và hệ dầu — nước là hỗn hợp không đồng nhất vì mỗi mẫu tồn tại hai pha phân biệt được. Mạt sắt được tách khỏi cát bằng nam châm nhờ tính nhiễm từ, còn dầu được tách khỏi nước bằng phễu chiết nhờ chênh lệch khối lượng riêng và tính không tan lẫn.
Bạc ion là chất hết trước, tạo 0.0050 mol ; dung dịch còn lại chứa M, M và M, ứng với tỉ lệ hạt 2 : 1 : 1, còn M nên bỏ qua được. Vì trong bình đồng thời tồn tại pha rắn và pha dung dịch, hỗn hợp sau phản ứng là hỗn hợp không đồng nhất, dù riêng phần dung dịch phía trên vẫn hoàn toàn đồng nhất.