AP Chemistry
liquid
Còn gọi: pha lỏng · trạng thái lỏng · liquid phase

Chất lỏng là trạng thái vật chất có thể tích xác định nhưng không có hình dạng riêng, các hạt nằm sát nhau và trượt được lên nhau nên chất lỏng chảy được.
Chất lỏng nằm giữa chất rắn và chất khí về mức độ trật tự. Các phân tử trong chất lỏng vẫn tiếp xúc gần nhau gần như trong chất rắn, nên tổng thể tích của khối chất gần như không đổi khi ta rót nó từ bình này sang bình khác. Tuy nhiên chúng không bị khóa vào những vị trí cố định: mỗi phân tử liên tục trượt qua các phân tử lân cận, và chính chuyển động trượt đó cho phép chất lỏng chảy và nhận lấy hình dạng của phần đáy bình chứa. Vì vậy một chất lỏng có thể tích xác định nhưng không có hình dạng xác định.
Sự tồn tại của pha lỏng là kết quả của một cuộc giằng co giữa lực liên phân tử (intermolecular forces) và động năng chuyển động nhiệt. Khi động năng trung bình còn nhỏ hơn năng lượng cần thiết để bứt hẳn một phân tử ra khỏi các phân tử xung quanh, các hạt không thể tách rời nhau thành khí; nhưng khi động năng đã đủ lớn để phá vỡ trật tự mạng tinh thể, chúng cũng không thể xếp cố định như trong chất rắn. Do đó lực liên phân tử càng mạnh thì khoảng nhiệt độ tồn tại của pha lỏng càng rộng, và nhiệt hóa hơi càng lớn:
Dấu trong phương trình cho biết chất đang ở pha lỏng, còn dương nghĩa là muốn chuyển sang pha hơi thì hệ phải hấp thụ nhiệt.
Những tính chất đặc trưng của chất lỏng đều truy ngược về cùng một nguyên nhân đó. Sức căng bề mặt (surface tension) xuất hiện vì các phân tử ở mặt thoáng bị kéo vào trong nhiều hơn là ra ngoài, độ nhớt (viscosity) phản ánh mức khó khăn khi các lớp phân tử trượt lên nhau, còn áp suất hơi (vapor pressure) cho biết bao nhiêu phân tử đủ nhanh để thoát khỏi bề mặt. Trong đề thi, một chất có lực liên phân tử mạnh sẽ đồng thời có sức căng bề mặt lớn, độ nhớt cao, áp suất hơi thấp và nhiệt độ sôi cao — bốn kết luận này luôn đi cùng nhau.
Trực giác: Chất lỏng giống một đám đông chen chúc trong nhà ga: số người không đổi, ai cũng chạm vai người bên cạnh nên không nén lại được, họ trượt qua nhau để chảy thành dòng và ôm sát theo đường viền của sàn ga, nhưng chỉ dồn đứng ở phần dưới chứ không dàn mỏng lên tận trần sảnh.
Dùng khi đề cho áp suất hơi của một chất lỏng ở một nhiệt độ và hỏi áp suất hơi ở nhiệt độ khác, hoặc cho hai cặp số liệu và hỏi nhiệt hóa hơi. Cũng dùng để giải thích vì sao nhiệt độ sôi thay đổi theo áp suất ngoài.
Trong đó
Liên kết hydrogen không phải một loại liên kết hóa học nối các nguyên tử.
Rất nhiều bài tự luận mất điểm vì viết rằng khi đun nóng nước thì "liên kết hydrogen bị bẻ gãy thành nguyên tử". Thực ra liên kết hydrogen (hydrogen bonding) chỉ là một trường hợp đặc biệt mạnh của tương tác lưỡng cực–lưỡng cực (dipole–dipole), tức là lực hút giữa các phân tử riêng biệt chứ không nằm bên trong phân tử. Vì vậy khi so sánh hai chất lỏng, cái bạn đang so sánh luôn là lực liên phân tử (intermolecular forces), còn bản thân phân tử vẫn nguyên vẹn.
Lực khuếch tán London có mặt ở mọi chất lỏng, kể cả chất phân cực.
Nhiều học sinh học thuộc máy móc rằng phân tử phân cực thì "chỉ có" tương tác lưỡng cực, còn phân tử không phân cực thì "chỉ có" lực khuếch tán London (London dispersion forces). Cách chia đôi này dẫn tới kết luận sai rằng chất phân cực luôn sôi cao hơn chất không phân cực. Trên thực tế, một phân tử lớn với rất nhiều electron có thể bị phân cực hóa mạnh đến mức lực khuếch tán vượt qua tương tác lưỡng cực của một phân tử nhỏ, và đó chính là lý do là chất rắn còn là chất khí ở điều kiện thường.
Sự sôi không bẻ gãy liên kết cộng hóa trị bên trong phân tử.
Khi nước chuyển từ lỏng sang hơi, thứ bị thắng chỉ là lực hút giữa các phân tử với nhau; phân tử đi vào pha hơi vẫn còn nguyên hai liên kết O–H. Năng lượng của một liên kết cộng hóa trị lớn hơn năng lượng lực liên phân tử khoảng một bậc, nên nếu bài yêu cầu giải thích tại sao nhiệt hóa hơi nhỏ hơn nhiều so với năng lượng phân hủy phân tử, bạn phải nói rõ sự khác biệt này. Ngược lại, việc điện phân hay nhiệt phân mới là chỗ liên kết trong phân tử bị phá vỡ.
Nhiệt độ sôi và áp suất hơi biến thiên ngược chiều nhau.
Học sinh hay viết rằng chất có lực liên phân tử mạnh thì vừa sôi cao vừa bay hơi mạnh, và câu này tự mâu thuẫn. Lực hút giữa các phân tử càng mạnh thì càng ít phân tử đủ năng lượng thoát khỏi bề mặt, nên áp suất hơi (vapor pressure) càng thấp và nhiệt độ sôi càng cao. Chất lỏng sôi đúng ở nhiệt độ mà áp suất hơi của nó bằng áp suất khí quyển bên ngoài, chứ không phải ở một con số cố định.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Dùng khi tính nhiệt lượng cần cấp để hóa hơi hoàn toàn một lượng chất lỏng đang ở nhiệt độ sôi, hoặc nhiệt tỏa ra khi hơi ngưng tụ (khi đó mang dấu âm). Lưu ý trong suốt quá trình chuyển pha nhiệt độ không đổi, nên không dùng chung với cho cùng một giai đoạn.
Trong đó
Khi so sánh hai chất lỏng, phải gọi đích danh loại lực rồi mới kết luận.
Câu trả lời chỉ nói "chất A phân cực hơn nên sôi cao hơn" thường không được trọn điểm, vì giám khảo cần thấy bạn xác định được lực chiếm ưu thế ở từng chất và so sánh độ mạnh của chúng. Cấu trúc an toàn gồm ba bước: nêu lực mạnh nhất của chất thứ nhất, nêu lực mạnh nhất của chất thứ hai, rồi nói lực nào lớn hơn nên cần nhiều năng lượng hơn để tách các phân tử ra xa nhau. Nhờ đó lập luận của bạn khép kín và không phụ thuộc vào việc người chấm tự suy diễn.
Chỉ được viết liên kết hydrogen khi H gắn trực tiếp vào N, O hoặc F.
Đây là bẫy quen thuộc với các chất như acetone hay dimethyl ether: phân tử có oxygen nên trông rất giống "có liên kết hydrogen", nhưng hydrogen trong đó gắn vào carbon nên chất tinh khiết chỉ có tương tác lưỡng cực. Hãy nhìn công thức cấu tạo chứ đừng nhìn công thức phân tử, và nhớ rằng những chất này vẫn có thể tạo liên kết hydrogen với nước vì nước cung cấp phần H thiếu hụt.
Ghi đủ trạng thái , , trong mọi phương trình của phần tự luận.
Các câu về kết tủa hay chuẩn độ thường trừ điểm khi thí sinh viết đúng chất nhưng bỏ trống trạng thái, vì trạng thái chính là thứ phân biệt chất rắn tách ra khỏi dung dịch với chất tan còn trong pha lỏng. Ngoài ra, phần hướng dẫn luôn yêu cầu trình bày rõ từng bước tính toán, nên hãy viết công thức bằng ký hiệu rồi mới thay số, kèm đơn vị đầy đủ ở kết quả cuối.
Trong ethanol lỏng, lực mạnh nhất là liên kết hydrogen; trong dimethyl ether lỏng chỉ có lực lưỡng cực–lưỡng cực và lực phân tán London. Vì hai chất có khối lượng mol bằng nhau nên chênh lệch nhiệt độ sôi hoàn toàn do liên kết hydrogen của ethanol, và cũng chính vì lực hút yếu hơn mà dimethyl ether có áp suất hơi lớn hơn ở .
Cần tổng cộng khoảng để đưa nước lỏng từ thành hơi ở , trong đó dùng cho việc đun nóng và dùng cho việc hóa hơi. Chênh lệch lớn giữa hai giá trị chính là thước đo độ mạnh của lực hút giữ các phân tử lại với nhau trong pha lỏng.