AP Chemistry
kinetic energy
Còn gọi: KE · KE = ½mv² · năng lượng chuyển động

Động năng là năng lượng mà một vật sở hữu do chuyển động của nó.
Mọi vật thể chuyển động đều mang theo năng lượng. Trong hoá học, động năng (kinetic energy) xuất hiện ở khắp nơi: từ chuyển động của phân tử khí trong bình phản ứng đến dòng điện tử (electron) chạy qua dây dẫn. Công thức cơ bản nhất mô tả đại lượng này là:
trong đó là khối lượng của vật và là tốc độ chuyển động. Nhờ công thức này, ta thấy động năng tỉ lệ thuận với khối lượng và tỉ lệ với bình phương tốc độ, nghĩa là chỉ cần tăng tốc độ gấp đôi thì động năng đã tăng gấp bốn.
Vì các nguyên tử và phân tử luôn chuyển động không ngừng, chúng luôn sở hữu một lượng động năng nhất định. Khi đun nóng một chất, ta thực chất đang truyền thêm động năng cho các hạt cấu tạo nên chất đó, khiến chúng di chuyển nhanh hơn. Ngược lại, khi làm lạnh, động năng trung bình (average kinetic energy) của các hạt giảm đi và chuyển động trở nên chậm chạp hơn. Do đó, nhiệt độ chính là thước đo trực tiếp cho động năng trung bình của các hạt trong một hệ.
Tuy nhiên, không phải mọi hạt trong cùng một hệ đều có cùng động năng. Ở bất kì nhiệt độ nào, một số phân tử chuyển động rất nhanh trong khi số khác di chuyển chậm hơn nhiều. Sự phân bố động năng này đóng vai trò quyết định trong nhiều hiện tượng hoá học, vì chỉ những hạt có đủ động năng mới có thể vượt qua rào thế năng để phản ứng xảy ra.
Trực giác: Hãy tưởng tượng một viên bi lăn trên sàn: bi lăn càng nhanh thì càng đẩy mạnh vào các vật cản trên đường đi, giống như phân tử chuyển động càng nhanh thì va chạm càng mạnh.
Dùng để tính động năng tịnh tiến của một vật hoặc một hạt vi mô (nguyên tử, phân tử); trong hóa học, công thức này liên kết trực tiếp với thuyết động học phân tử.
Trong đó
khoảng 1849–1851 (tên gọi); 1829 (dạng công thức hiện đại)Gottfried Wilhelm LeibnizJohann BernoulliWillem 's GravesandeThomas YoungGaspard-Gustave Coriolis
Cùng nhiệt độ nghĩa là cùng động năng trung bình, không phải cùng tốc độ.
Đây là bẫy kinh điển của câu hỏi trộn He và Xe: khi hỗn hợp đạt cân bằng nhiệt (thermal equilibrium), mọi hạt khí đều có cùng động năng trung bình (average kinetic energy) vì đại lượng này chỉ phụ thuộc nhiệt độ, theo . Nhưng động năng của một hạt là , nên với cùng một giá trị động năng, hạt nặng hơn buộc phải chuyển động chậm hơn. Vì vậy nguyên tử Xe luôn di chuyển chậm hơn nguyên tử He trong cùng bình, dù hai loại có động năng trung bình bằng nhau.
Nhiệt dung riêng không ảnh hưởng đến độ thay đổi động năng trung bình.
Nhiều học sinh thấy Al có nhiệt dung riêng (specific heat capacity) gấp đôi Fe liền kết luận động năng trung bình của nguyên tử Al tăng gấp đôi, nhưng nhiệt dung riêng chỉ cho biết cần bao nhiêu nhiệt lượng để nâng nhiệt độ, chứ không định nghĩa lại nhiệt độ. Nhiệt độ là thước đo động năng trung bình của các hạt, nên hai mẫu cùng đi từ lên thì có cùng độ tăng động năng trung bình. Điểm khác biệt duy nhất là mẫu Al hấp thụ nhiều nhiệt lượng hơn để đạt được cùng độ tăng đó.
Cân bằng nhiệt không phải là hai chất trao đổi xong thì có cùng năng lượng tổng.
Cân bằng nhiệt được định nghĩa là trạng thái hai hệ tiếp xúc có cùng nhiệt độ, tức cùng động năng trung bình trên mỗi hạt, và không còn dòng nhiệt thực nào chạy giữa chúng. Tổng động năng của mỗi mẫu vẫn có thể rất khác nhau vì còn phụ thuộc số mol. Do đó khi đề yêu cầu bác bỏ lập luận của một học sinh, hãy chỉ thẳng rằng lập luận đó mâu thuẫn với chính định nghĩa của cân bằng nhiệt, chứ đừng chỉ nói "em ấy sai".
Động năng trung bình tỉ lệ với nhiệt độ Kelvin, không phải với số độ C.
Từ , chữ bắt buộc là nhiệt độ tuyệt đối. Nếu lấy tỉ lệ theo thang Celsius, học sinh sẽ kết luận sai rằng đi từ lên làm động năng trung bình tăng gấp đôi, trong khi thực tế tỉ số đúng là , chỉ tăng khoảng 8%. Vì vậy hãy đổi sang Kelvin trước mọi phép so sánh định lượng liên quan đến động năng hoặc tốc độ căn quân phương (root-mean-square speed).
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Vào thế kỷ 17, các nhà tự nhiên học tranh luận xem đại lượng nào mới thực sự được bảo toàn khi các vật va chạm nhau. Leibniz, cùng Johann Bernoulli, cho rằng đó là tích của khối lượng với bình phương vận tốc, và gọi nó là "lực sống"; Willem 's Gravesande củng cố quan điểm này bằng thí nghiệm thả các quả nặng từ nhiều độ cao khác nhau vào năm 1722. Sang đầu thế kỷ 19, Thomas Young thay tên gọi cũ bằng từ "năng lượng" trong bài giảng trước Hội Hoàng gia. Nhu cầu tính toán hiệu quả của máy móc đã đẩy Coriolis thêm hệ số một phần hai để công thức khớp với khái niệm công (work), và dạng hiện đại ra đời từ đó.
Vì sao mang đúng cái tên này? Tính từ "kinetic" bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp κίνησις (kinesis), nghĩa là "chuyển động" — nên cái tên chỉ đơn giản nói rằng đây là năng lượng gắn liền với việc vật đang chuyển động. Trước khi có tên này, đại lượng ấy mang một cái tên nghe rất lạ tai: "vis viva", tiếng Latinh nghĩa là "lực sống", vì người ta hình dung chuyển động như một thứ sinh khí nằm trong vật và được truyền qua lại khi va chạm. Sự phân đôi giữa động năng và thế năng (potential energy) — thuật ngữ do William Rankine đưa ra năm 1853 — có gốc rễ xa hơn nữa, ở cặp khái niệm "hiện thể" và "tiềm thể" của Aristotle: một bên là năng lượng đang được thể hiện ra bằng chuyển động, bên kia là năng lượng còn ở dạng tiềm tàng.
Kéo khối lượng $m$ — nhìn cùng một mức động năng cắt hai đường cong ở hai tốc độ khác hẳn
Kéo tham số, thấy khái niệm chuyển động — mở khoá bằng tài khoản 0đ.
Khi câu hỏi so sánh hai khí, hãy tách riêng hai đại lượng: động năng trung bình và tốc độ.
Trong phần trắc nghiệm, các phương án thường ghép chéo hai đại lượng này để đánh lừa, ví dụ "động năng trung bình giảm, tốc độ tăng". Cách xử lý an toàn là hỏi nhiệt độ của mẫu đó tăng hay giảm: nhiệt độ giảm thì cả động năng trung bình lẫn tốc độ trung bình đều giảm, và ngược lại. Hai đại lượng này luôn cùng chiều trong một mẫu, chỉ khác nhau khi so sánh giữa hai chất có khối lượng mol khác nhau.
Trong câu tự luận, phải viết ra chữ "trung bình" mỗi khi nói về động năng.
Người chấm phân biệt rất rõ giữa động năng của một hạt và động năng trung bình của cả tập hợp hạt; câu trả lời viết "động năng của khí tăng" dễ bị coi là mơ hồ và mất điểm lập luận. Ngoài ra nên nêu rõ mối liên hệ nhiệt độ với động năng trung bình như một bước riêng, vì đó thường chính là ý mà thang điểm yêu cầu.
Đừng dùng năng lượng để giải thích cân bằng nhiệt mà quên nói đến va chạm.
Thang điểm của các câu về trộn hai khí thường thưởng điểm cho việc mô tả cơ chế: các hạt của hai khí va chạm với nhau và động năng được truyền từ hạt nóng hơn sang hạt lạnh hơn cho đến khi động năng trung bình bằng nhau. Một câu trả lời chỉ ghi kết quả cuối cùng mà bỏ qua bước truyền năng lượng qua va chạm sẽ mất điểm mô tả cấp độ hạt.
Khi hỗn hợp tiến tới cân bằng nhiệt ở , các nguyên tử bị làm nguội nên cả động năng trung bình lẫn tốc độ trung bình của chúng đều giảm. Tại cân bằng, và có động năng trung bình bằng nhau vì cùng nhiệt độ, nhưng chuyển động nhanh hơn khoảng lần do khối lượng nguyên tử nhỏ hơn nhiều.
Độ biến thiên động năng trung bình của các nguyên tử trong hai mẫu là như nhau, khoảng mỗi nguyên tử, vì cả hai cùng tăng và động năng trung bình chỉ phụ thuộc nhiệt độ. Ngược lại, nhiệt lượng cần cung cấp khác nhau rõ rệt ( cho sắt so với cho nhôm) vì nhiệt dung riêng và số nguyên tử trong mỗi gam của hai kim loại không giống nhau.