AP Statistics
voluntary response sample
Còn gọi: volunteer sample

Mẫu phản hồi tự nguyện là mẫu gồm những người tự chọn tham gia khảo sát sau lời mời công khai, nên thường thiên lệch và không đại diện tổng thể.
Mẫu phản hồi tự nguyện xuất hiện khi nhà nghiên cứu công bố một lời mời khảo sát — chẳng hạn qua mạng xã hội, truyền hình, hoặc báo chí — và để người đọc tự tìm đến trả lời. Mỗi cá nhân trong tổng thể có quyền chọn tham gia hay phớt lờ, và chính sự tự do này làm cho mẫu khác hẳn với tổng thể mà nhà nghiên cứu muốn tìm hiểu.
Thiên lệch phát sinh vì những người có ý kiến mạnh mẽ hoặc cực đoan thường cảm thấy thôi thúc phải lên tiếng, trong khi những người thờ ơ hoặc không quan tâm lại im lặng. Chẳng hạn, khi một tờ báo trường đăng bài hỏi ý kiến về việc tăng học phí, học sinh nào phản đối kịch liệt sẽ vội vàng viết thư phản hồi, còn những ai đồng thuận hoặc không bận tâm thì lướt qua — kết quả là tờ báo nhận được phần lớn thư phản đối, dù tổng thể học sinh có thể chia đều quan điểm. Do đó, mẫu phản hồi tự nguyện gần như luôn bị lệch về phía những người có quan điểm nổi bật, dẫn đến hiện tượng thiếu đại diện (undercoverage) cho nhóm im lặng.
Vì vậy, dù kích thước mẫu có lớn đến đâu, mẫu phản hồi tự nguyện vẫn không thể bù đắp sai lệch vốn nằm ở cách chọn người tham gia. Ngược lại, mẫu ngẫu nhiên đơn giản đảm bảo mỗi thành viên trong tổng thể đều có cơ hội được chọn ngang nhau, nhờ đó kết luận rút ra mới phản ánh đúng bức tranh chung. Đề thi AP Statistics thường yêu cầu thí sinh nhận diện loại thiên lệch này và giải thích tại sao "nhiều người trả lời hơn" không đồng nghĩa với "mẫu tốt hơn".
Trực giác: Giống như một chương trình truyền hình hỏi khán giả "Bạn có thích chương trình này không?" — chỉ những người đang xem và đủ nhiệt tình mới nhấc điện thoại bình chọn, nên tỷ lệ "thích" luôn cao vọt so với thực tế.
Khái niệm này lớn lên từ chính đời sống truyền thông. Khi một chương trình phát thanh mở đường dây cho thính giả gọi vào bày tỏ ý kiến, hay khi khán giả một cuộc thi hát bình chọn qua tin nhắn và ứng dụng, người tổ chức bỗng có trong tay hàng nghìn câu trả lời gần như miễn phí: chỉ cần phát lời kêu gọi rồi ngồi chờ. Tuy nhiên, những người chịu bỏ công gọi hoặc nhắn tin thường là người có ý kiến rất mạnh về chủ đề, và một khán giả còn có thể bình chọn nhiều lần. Vì vậy giới thống kê cần một cái tên riêng để cảnh báo rằng loại dữ liệu dễ kiếm này không đại diện cho tổng thể.
Tăng cỡ mẫu không sửa được thiên lệch của mẫu phản hồi tự nguyện.
Nhiều học sinh thấy một khảo sát trực tuyến thu về 50 000 lượt trả lời liền cho rằng con số lớn như vậy thì kết quả phải đáng tin. Nhưng cỡ mẫu chỉ làm hẹp sai số ngẫu nhiên, còn cái sai ở đây nằm ở cách người ta lọt vào mẫu: chỉ những ai đủ bức xúc hoặc đủ rảnh mới bấm vào trả lời. Do đó thu thêm mười vạn phiếu nữa cũng chỉ làm cho một ước lượng lệch trở nên lệch một cách chắc chắn hơn. Trong bài viết, hãy nói thẳng rằng cỡ mẫu lớn không khắc phục được thiên lệch do phản hồi tự nguyện (voluntary response bias).
Mẫu phản hồi tự nguyện khác mẫu thuận tiện, dù cả hai đều không ngẫu nhiên.
Ở mẫu phản hồi tự nguyện, người nghiên cứu phát lời mời rộng rãi và chính đối tượng tự quyết định có tham gia hay không. Ngược lại, ở mẫu thuận tiện (convenience sample) thì người nghiên cứu mới là bên chủ động chọn, và chọn ai dễ gặp nhất — chẳng hạn hỏi luôn ba mươi bạn ngồi gần mình trong căng tin. Chi tiết phân biệt nằm ở chỗ ai là người ra quyết định, nên khi đọc đề phải tìm câu "ai gọi đến tổng đài", "ai điền vào biểu mẫu" để nhận diện.
Đừng gọi nhầm nó là thiên lệch do không phản hồi.
Thiên lệch do không phản hồi (nonresponse bias) xuất hiện khi đã có một mẫu được chọn đàng hoàng, thường là ngẫu nhiên, nhưng một bộ phận được chọn lại từ chối hoặc không liên lạc được. Trong mẫu phản hồi tự nguyện thì ngay từ đầu không hề có danh sách nào được chọn cả, mọi người tự bước vào. Hai lỗi này nghe giống nhau nhưng giám khảo chấm theo tên gọi, nên viết sai tên là mất trọn điểm phần giải thích.
Nói "kết quả bị thiên lệch" mà không nói lệch về phía nào thì chưa đủ.
Bài chấm thường yêu cầu chỉ ra ai có nhiều khả năng tự nguyện trả lời và điều đó đẩy ước lượng lên cao hay xuống thấp. Người có ý kiến gay gắt, thường là người không hài lòng, có động lực lên tiếng mạnh hơn người bình thản, vì vậy tỉ lệ phàn nàn trong mẫu hầu như luôn cao hơn tỉ lệ thật của tổng thể. Một câu như "tỉ lệ ước lượng có xu hướng cao hơn tỉ lệ thực tế vì người bất mãn dễ tự nguyện trả lời hơn" là dạng câu ăn điểm.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Đổi sang %hàng — xem ai chịu khó gửi phiếu về, rồi so mẫu với dân số
Kéo tham số, thấy khái niệm chuyển động — mở khoá bằng tài khoản 0đ.
Trả lời câu hỏi về thiên lệch theo đúng ba phần: tên, cơ chế, hướng lệch.
Trước hết gọi đúng tên loại thiên lệch, sau đó giải thích nhóm nào bị hụt hoặc bị dư trong mẫu, cuối cùng khẳng định ước lượng cao hơn hay thấp hơn giá trị thật của tổng thể. Thiếu phần hướng lệch là lỗi mất điểm phổ biến nhất ở dạng câu này, kể cả khi hai phần đầu đã đúng.
Gặp dữ liệu tự nguyện mà đề bảo tính khoảng tin cậy, phải nêu điều kiện ngẫu nhiên không thỏa.
Mọi suy luận về tổng thể đều dựa trên giả định mẫu được lấy ngẫu nhiên, nên khi mẫu do người ta tự chọn tham gia thì công thức vẫn tính ra số nhưng con số ấy không suy rộng được. Cách trình bày an toàn là vẫn làm phép tính nếu đề yêu cầu, rồi thêm một câu rằng kết quả chỉ mô tả nhóm đã trả lời chứ không suy rộng cho tổng thể.
Nhớ rằng gán ngẫu nhiên không cứu được một mẫu tự nguyện.
Nếu một thí nghiệm tuyển tình nguyện viên rồi mới chia nhóm ngẫu nhiên, việc chia nhóm cho phép kết luận nhân quả trong phạm vi nhóm đó, nhưng vẫn không cho phép suy rộng ra dân số chung. Cách sửa duy nhất được chấp nhận là chọn mẫu ngẫu nhiên đơn giản (simple random sample) từ một khung mẫu đầy đủ, và câu trả lời nên nói rõ điều đó thay vì chỉ khuyên "tăng cỡ mẫu".
Khảo sát trên trang chủ là mẫu phản hồi tự nguyện nên không đại diện cho 1200 học sinh của trường: nó chỉ thu được tiếng nói của những em có ý kiến mạnh, phần lớn là ủng hộ. Vì vậy con số ước lượng cao hơn mức ủng hộ thật, mà mẫu ngẫu nhiên cho thấy vào khoảng . Việc kéo dài khảo sát để gom đủ 1000 phiếu cũng vô ích, bởi cỡ mẫu lớn không xóa được sai lệch sinh ra từ cách chọn người.
Đây là mẫu thuận tiện chứ không phải mẫu phản hồi tự nguyện, vì phóng viên là người chủ động chọn đối tượng thay vì để họ tự tìm đến. Dù vậy, mẫu vẫn không đại diện cho cư dân thành phố do vị trí phỏng vấn dồn quá nhiều người ưa thể thao vào mẫu, nên tỉ lệ nhiều khả năng cao hơn mức ủng hộ thật và không thể dùng để suy rộng cho toàn thành phố.