AP Statistics
data set

Tập dữ liệu là một tập hợp các giá trị được thu thập từ một hay nhiều biến trong quá trình quan sát hoặc thực nghiệm.
Mọi phân tích thống kê đều bắt đầu từ một tập dữ liệu (data set). Đây là tập hợp có tổ chức các giá trị ghi nhận được từ các đối tượng nghiên cứu — mỗi giá trị tương ứng với một biến đo trên một cá thể cụ thể. Tập dữ liệu có thể chứa một biến duy nhất, chẳng hạn điểm thi của học sinh trong một lớp, hoặc nhiều biến cùng lúc, chẳng hạn cả điểm thi lẫn số giờ học của từng học sinh.
Kích thước của tập dữ liệu được ký hiệu là , tức tổng số quan sát. Khi lớn, xu hướng và quy luật ẩn trong dữ liệu trở nên rõ ràng hơn; ngược lại, khi nhỏ, kết luận rút ra dễ bị ảnh hưởng bởi các giá trị ngoại lai. Vì vậy, trước khi áp dụng bất kỳ phương pháp suy luận nào, người phân tích cần biết rõ của mình là bao nhiêu và dữ liệu được thu thập theo cách nào.
Bản thân tập dữ liệu không nói lên điều gì nếu không được mô tả và trình bày hợp lý. Các biến phân loại thường được tóm tắt qua bảng tần số hoặc biểu đồ cột, trong khi các biến định lượng được khám phá qua biểu đồ phân phối, thống kê mô tả như trung bình và độ lệch chuẩn (standard deviation), hay sơ đồ hộp. Do đó, từ một danh sách số liệu thô, người đọc có thể nhận ra hình dạng phân phối và phát hiện giá trị ngoại lai; hơn nữa, việc đặt các nhóm cạnh nhau theo cùng một thang đo còn giúp so sánh sự khác biệt giữa chúng một cách trực quan và thuyết phục hơn.
Trực giác: Tập dữ liệu giống như một tờ điểm danh lớp học: mỗi dòng là một học sinh, mỗi cột là một thông tin về học sinh đó — ghi đủ rồi mới tính toán được.
thế kỷ 18Gottfried AchenwallJohn SinclairGiovanni Villani
Trước khi có ngành thống kê, người ta đã ghi chép số liệu vì nhu cầu cai trị. Bộ biên niên sử Nuova Cronica của Giovanni Villani ở Florence thế kỷ 14 chứa rất nhiều số liệu về dân số, thương mại, giáo dục và cơ sở tôn giáo, và được xem là lần đầu tiên số liệu xuất hiện như một thành tố có giá trị trong sử học, dù lúc đó chưa có khái niệm thống kê. Đến thế kỷ 18, việc thu thập số liệu về nhà nước mới thành một môn học có tên gọi. Năm 1791, John Sinclair xuất bản tập đầu trong bộ 21 tập Statistical Account of Scotland, và nhờ đó đưa thuật ngữ này vào tiếng Anh.
Số lượng cá thể trong tập dữ liệu không phải là một biến.
Đề cho biết dữ liệu được thu thập trên 35 sinh viên, và nhiều bạn vội chọn "number of students" như một đặc trưng cần khảo sát. Nhưng biến là thứ thay đổi được từ cá thể (individual) này sang cá thể khác, còn con số 35 thì cố định cho toàn bộ tập dữ liệu, không đổi khi ta chuyển từ sinh viên thứ nhất sang sinh viên thứ hai. Do đó nó là một hằng số mô tả kích thước tập dữ liệu, chứ không phải thứ nằm trong một cột của bảng. Mẹo kiểm tra nhanh: hỏi "đại lượng này có giá trị riêng cho từng người không?" — nếu không, nó không phải biến.
Trung vị không thay đổi mạnh khi thêm một giá trị ngoại lai.
Kiểu câu hỏi quen thuộc cho một phát biểu rằng trung bình và trung vị là hai thống kê biến động nhiều nhất khi thêm giá trị ngoại lai (outlier) vào tập dữ liệu nhỏ, và học sinh thường gật đầu vì cả hai đều là số đo trung tâm. Thực ra chỉ vế nói về trung bình là đúng: trung bình cộng mọi giá trị nên bị một quan sát cực đoan kéo lệch hẳn. Ngược lại, trung vị chỉ quan tâm tới vị trí giữa của dãy đã sắp xếp, nên khi thêm một điểm nó dịch nhiều nhất là sang giá trị kề bên; tính chất này gọi là bền vững (resistant). Vì vậy câu trả lời đúng là "không, phát biểu chỉ đúng một nửa", và bạn phải nói rõ nửa nào sai.
Cộng một hằng số vào mọi giá trị thì độ phân tán giữ nguyên.
Với phép biến đổi tuyến tính (linear transformation) dạng , rất nhiều bài làm kết luận rằng độ lệch chuẩn (standard deviation) mới bằng , tức là cộng luôn cả phần dịch chuyển. Điều này sai vì việc cộng đẩy toàn bộ dữ liệu đi cùng một quãng, khoảng cách giữa các giá trị không đổi, nên chỉ có hệ số nhân mới tác động lên độ phân tán. Công thức đúng là nhưng , và với phương sai thì . Nói gọn: số đo trung tâm chịu cả nhân lẫn cộng, số đo phân tán chỉ chịu phần nhân.
Không phải cứ ghi bằng chữ số thì là dữ liệu định lượng.
Trong một tập dữ liệu về sinh viên, mã số sinh viên, số áo hay mã lớp đều là các dãy số, nhưng cộng trừ chúng thì vô nghĩa nên chúng là biến phân loại (categorical variable). Việc nhận sai loại biến kéo theo sai cả chuỗi sau đó: bạn sẽ đi tính trung bình cho thứ chỉ nên đếm tần số, hoặc chọn biểu đồ hộp cho thứ đáng lẽ vẽ biểu đồ cột. Cách tự kiểm là thử lấy trung bình: nếu "mã số trung bình" nghe phi lý thì biến đó thuộc loại phân loại.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Vì sao mang đúng cái tên này? Cái tên nghe rất xa với việc "cộng trừ mấy con số" là vì gốc của nó không nằm ở toán mà ở chính trị. Từ statistics bắt nguồn từ tiếng Latin mới statisticum collegium ("hội đồng nhà nước") và từ tiếng Ý statista ("chính khách"); bản tiếng Đức Statistik do Achenwall đưa ra năm 1749 ban đầu chỉ việc phân tích số liệu về nhà nước, tức "khoa học về nhà nước", mà tiếng Anh khi ấy gọi là số học chính trị (political arithmetic). Nói cách khác, tập dữ liệu đầu tiên theo nghĩa hiện đại chính là các bảng kê dân số, mùa màng và thuế khóa của một quốc gia. Phải đến đầu thế kỷ 19, nghĩa của từ mới mở rộng thành việc thu thập và phân loại số liệu nói chung, và từ đó tập dữ liệu không còn buộc phải là dữ liệu của nhà nước nữa.
Bấm từng tên cột — xem cột nào thật sự là biến, cột nào chỉ là hằng số
Kéo tham số, thấy khái niệm chuyển động — mở khoá bằng tài khoản 0đ.
Khoanh ngay chữ NOT hoặc EXCEPT trong đề trước khi đọc các lựa chọn.
Dạng câu hỏi về tập dữ liệu rất hay hỏi ngược — "which is NOT an appropriate variable", "which is NOT true" — và mất điểm ở đây gần như luôn là do đọc vội chứ không phải do không hiểu bài. Với dạng ngược, hãy kiểm tra lần lượt từng phương án và đánh dấu Đ/S bên cạnh, rồi chọn phương án duy nhất mang dấu S. Cách làm này chậm hơn vài giây nhưng loại bỏ hẳn kiểu sai đáng tiếc nhất trong phần trắc nghiệm.
Với câu hỏi "phát biểu của bạn X có đúng không", phải trả lời rõ đúng hay sai rồi mới giải thích.
Người chấm tìm ba thứ: kết luận, lý do cho phần đúng và lý do cho phần sai, thiếu bất kỳ mảnh nào cũng bị trừ. Khi phát biểu gộp hai thống kê như trung bình và trung vị, hãy viết riêng một câu cho mỗi thống kê thay vì gộp chung một nhận xét mơ hồ. Nên dùng đúng chữ khóa "resistant" hoặc "not resistant" kèm cụm "bị kéo về phía giá trị ngoại lai", vì đó là ngôn ngữ mà thang điểm mong đợi.
Sau khi nhập dữ liệu vào máy tính, luôn kiểm tra trong bảng 1-Var Stats.
Nếu không khớp với số quan sát mà đề cho thì bạn đã nhập thiếu, nhập thừa, hoặc quên khai báo cột tần số — và mọi con số trung bình, độ lệch chuẩn phía sau đều sai theo. Đây là thao tác mất năm giây nhưng cứu được cả câu hỏi nhiều điểm ở phần tự luận. Ngoài ra, nhớ ghi ra giấy giá trị bạn dùng chứ đừng chỉ chép đáp số cuối, vì bài làm có quy trình rõ ràng vẫn được điểm bộ phận khi kết quả lệch.
(a) Phương án (D) không phải là biến hợp lệ, vì 35 là kích thước của tập dữ liệu chứ không phải đặc điểm đo trên từng sinh viên. (b) Giới tính là biến phân loại; số giờ tự học, điểm giữa kỳ và tuổi là các biến định lượng.
(a) Trước: và ; sau: và . (b) Nhận định của Roger sai. Trung bình quả thật thay đổi mạnh, nhưng trung vị là một thống kê bền vững (resistant statistic) nên hầu như không đổi. Đại lượng thứ hai thay đổi mạnh cùng với trung bình là độ lệch chuẩn (standard deviation), chứ không phải trung vị.