AP Statistics
quantitative variable
Còn gọi: biến số lượng · biến số

Biến định lượng (quantitative variable) là biến nhận giá trị bằng số, biểu thị một đại lượng có thể đo hoặc đếm được trên mỗi đơn vị quan sát.
Trong thống kê, mọi đặc tính được quan sát trên đơn vị nghiên cứu đều gọi là biến. Biến phân loại xếp đối tượng vào các hạng mục, còn biến định lượng (quantitative variable) gắn mỗi đối tượng với một con số mang ý nghĩa về độ lớn. Chẳng hạn khi khảo sát (survey) học sinh một trường trung học, "màu mắt" là biến phân loại, còn "chiều cao tính bằng xăng-ti-mét" là biến định lượng, vì con số 165 không chỉ là nhãn mà còn cho phép so sánh hơn kém. Vì vậy, chỉ biến định lượng mới cho phép các phép toán như cộng, trừ hay tính trung bình (mean), những thao tác hoàn toàn vô nghĩa nếu áp dụng lên nhãn phân loại.
Biến định lượng lại chia thành hai dạng. Biến rời rạc chỉ nhận những giá trị riêng biệt, đếm được, như số anh chị em ruột hay số bàn thắng trong một trận đấu, trong khi biến liên tục có thể nhận bất kỳ giá trị nào trong một khoảng, như chiều cao, khối lượng hay thời gian chạy 100 mét. Do đó, sự phân biệt này ảnh hưởng trực tiếp đến việc chọn mô hình xác suất (probability) phù hợp và phương pháp suy luận sẽ áp dụng ở các chương sau.
Khi mô tả phân phối của một biến định lượng, ta cần quan tâm đến ba đặc trưng cốt lõi. Thứ nhất là hình dạng: phân phối có thể đối xứng, lệch phải hoặc lệch trái. Thứ hai là tâm, thường đo bằng trung bình cộng hoặc trung vị. Thứ ba là độ phân tán (spread), đánh giá qua khoảng biến thiên, khoảng tứ phân vị hoặc độ lệch chuẩn. Ngoài ra, ta cũng cần phát hiện các giá trị ngoại lai, tức những quan sát nằm quá xa xu hướng chung, vì chúng có thể kéo lệch các đại lượng tóm tắt và dẫn đến kết luận sai lầm.
Trực giác: Hãy tưởng tượng thước đo chiều cao dán trên khung cửa lớp học: mỗi vạch bút chì đánh dấu chiều cao một học sinh là một con số thực có thể so hơn kém, chứ không phải một cái nhãn như "cao" hay "thấp".
1749Gottfried AchenwallJohn Graunt
Thống kê ra đời từ nhu cầu rất thực dụng của các nhà nước: muốn hoạch định chính sách thì phải biết dân số bao nhiêu, sinh tử thế nào, của cải ra sao. Năm 1663, John Graunt cho in ở châu Âu công trình sớm nhất chứa số liệu thống kê, dựa trên các bảng ghi số người chết ở London. Gần một thế kỷ sau, năm 1749, Achenwall gọi tên cả khối thông tin định lượng ấy bằng một từ riêng. Sang đầu thế kỷ 19, phạm vi của môn học mở rộng ra việc thu thập và phân tích dữ liệu nói chung, và những đại lượng đo được bằng số trở thành đối tượng trung tâm.
Không phải cứ là số thì là biến định lượng.
Mã bưu chính, số áo cầu thủ hay mã sản phẩm đều được ghi bằng chữ số, nhưng chúng chỉ đóng vai trò nhãn để phân biệt các nhóm. Phép thử đơn giản là hỏi xem cộng lại rồi lấy trung bình có nghĩa gì không: trung bình của các số áo là con số vô nghĩa, nên đó là biến phân loại (categorical variable) trá hình.
Đếm được tần số không làm màu sắc, loại đồng xu hay hương vị thành biến định lượng.
Học sinh hay lập luận rằng đã đếm được thì phải là số, nhưng cái được đếm ở đây là tần số của từng nhóm chứ không phải giá trị đo trên từng cá thể. Với câu hỏi kiểu "biến nào là định lượng", hãy nhìn vào giá trị ghi cho MỘT cá thể: mỗi đồng xu mang một màu, và màu thì không đo được.
Mệnh giá đồng xu là biến định lượng, dù nó trông giống một cái tên.
Nhiều bạn xếp "loại đồng xu" và "giá trị đồng xu" vào cùng một ô vì cả hai đều gợi ra vài loại quen thuộc. Tuy nhiên giá trị 25 xu thực sự lớn gấp năm lần giá trị 5 xu, khoảng cách giữa chúng có ý nghĩa, nên đại lượng này đo được bằng số theo đúng nghĩa.
Biến định lượng không nhất thiết phải nhận vô số giá trị.
Một số bạn nghĩ số con trong gia đình hay số lần tung được mặt ngửa là "chỉ vài giá trị" nên chắc là phân loại. Thật ra biến định lượng có hai dạng: dạng rời rạc (discrete) đếm được như số con, và dạng liên tục (continuous) đo được như chiều cao hay tổng tiền phải trả. Cả hai đều là biến định lượng.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Vì sao mang đúng cái tên này? Tên gọi "định lượng" nói thẳng ra bản chất của khái niệm: nó mô tả lượng chứ không mô tả chất. Một biến định lượng nhận giá trị là con số đo được và cộng trừ được, trong khi biến định tính (qualitative variable) chỉ xếp cá thể vào các loại như màu mắt hay giới tính. Chính chữ "quantitative" trong tiếng Anh đã xuất hiện ngay ở định nghĩa đầu tiên của môn thống kê năm 1749, khi Achenwall mô tả đối tượng của nó là một tập hợp thông tin định lượng. Cần lưu ý thêm rằng bản thân chữ "statistics" lại có gốc khác: nó gắn với chữ "state" (nhà nước) — theo cách giải thích quen thuộc là từ tiếng Latinh "status" nghĩa là tình trạng, tình hình xã hội — bởi ban đầu môn này chỉ phục vụ việc mô tả tình hình một quốc gia.
Kéo một chấm — rồi hỏi: trung bình vừa hiện ra có tồn tại thật không?
Kéo tham số, thấy khái niệm chuyển động — mở khoá bằng tài khoản 0đ.
Trước khi chọn đáp án, hãy tự viết ra giá trị của biến cho một cá thể.
Nếu viết được "3.75 đô la" hay "2018" thì đó là biến định lượng; nếu chỉ viết được "đồng 25 xu" hay "vị dâu" thì đó là biến phân loại. Thói quen này giúp bạn không bị lừa bởi những phương án có chứa chữ số.
Ở câu tự luận, phải nói rõ biến nhận giá trị bằng SỐ và số đó đo hay đếm một đại lượng.
Câu trả lời "vì nó là số" thường không được trọn điểm, vì giám khảo cần thấy bạn phân biệt được số dùng để đo với số dùng làm nhãn. Một câu như "tổng chi phí nhận các giá trị bằng số đô la khác nhau tùy phần thêm khách chọn" là đủ và đúng trọng tâm.
Chú ý các phương án dạng "có hay không", "đồng ý hay không đồng ý" — chúng luôn là biến phân loại.
Đề thường cài một phương án nhị phân vào giữa các phương án số để kiểm tra xem bạn có tự động quy về 0 và 1 hay không. Việc gán mã 0/1 chỉ phục vụ tính toán, không làm thay đổi bản chất của biến.
Trong bộ dữ liệu về 100 đồng xu đúc năm 2018, khối lượng tính bằng gam là biến định lượng, còn xưởng đúc, tình trạng mép mòn, màu sắc và cả mã số hiệu khuôn đều là biến phân loại vì chúng chỉ gán mỗi đồng xu vào một nhóm. Sáu đồng xu đầu tiên có khối lượng trung bình 2,50 gam, và để mô tả khối lượng của toàn bộ 100 đồng xu ta nên vẽ biểu đồ tần số ghép nhóm.
Trong khảo sát này, số anh chị em ruột và thời gian đi từ nhà đến trường là hai biến định lượng — biến thứ nhất đếm được, biến thứ hai đo được — còn phương tiện đi học và số áo thi đấu đều là biến phân loại, dù số áo được viết bằng chữ số. Tám học sinh đầu danh sách có trung bình 1,25 anh chị em ruột và trung vị 1 anh chị em ruột.