AP Statistics
unbiased estimator
Còn gọi: unbiased · ước lượng vô tư · không chệch · unbiased estimate

Ước lượng không chệch (unbiased estimator) là một thống kê mà kỳ vọng của phân phối mẫu bằng đúng tham số tổng thể cần ước lượng.
Khi ta dùng một mẫu ngẫu nhiên để suy ra tham số tổng thể, giá trị tính được từ mẫu gọi là ước lượng điểm (point estimate). Vì mỗi mẫu cho một giá trị khác nhau, các ước lượng này tạo thành một phân phối mẫu. Một ước lượng được gọi là không chệch khi trung bình của toàn bộ phân phối mẫu đó trùng khớp với tham số tổng thể mà ta đang muốn đo.
Cụ thể hơn, nếu là thống kê dùng để ước lượng tham số , thì điều kiện không chệch được viết là . Ngược lại, khi , ta nói ước lượng đó chệch (biased) — phân phối mẫu bị lệch khỏi giá trị thực và luôn đánh giá cao hơn hoặc thấp hơn tham số. Chẳng hạn, nếu dùng để ước lượng phương sai tổng thể , kết quả trung bình sẽ thấp hơn , nên đây là ước lượng chệch.
Vì vậy, trong thực hành thống kê, ta chia cho thay vì khi tính phương sai mẫu: . Nhờ đó, trở thành ước lượng không chệch cho . Tương tự, trung bình mẫu là ước lượng không chệch cho trung bình tổng thể , và tỉ lệ mẫu là ước lượng không chệch cho tỉ lệ tổng thể . Việc chọn đúng ước lượng không chệch giúp khoảng tin cậy (confidence interval) và kiểm định giả thuyết (significance test) đáng tin cậy hơn.
Trực giác: Giống như một cái cân được hiệu chuẩn đúng: mỗi lần cân một vật cho kết quả hơi khác nhau do sai số ngẫu nhiên, nhưng trung bình tất cả các lần cân sẽ trùng với khối lượng thật của vật đó.
Dùng để xác minh một thống kê mẫu có phải là ước lượng không chệch (unbiased estimator) hay không: nếu trung bình của phân phối lấy mẫu bằng đúng tham số tổng thể thì ước lượng đó không chệch.
Trong đó
1947George W. BrownE. L. Lehmann
Khi phải đoán một đại lượng của cả tổng thể từ một mẫu nhỏ, nhà thống kê không thể đòi hỏi lần đoán nào cũng trúng. Vì vậy người ta chuyển câu hỏi sang chỗ khác: nếu lặp lại việc lấy mẫu vô số lần, trung bình các lần đoán có rơi đúng vào giá trị thật hay không? Đó chính là tiêu chuẩn không chệch, và nó trở thành một tính chất khách quan của công thức ước lượng chứ không phải của một con số cụ thể. Năm 1947, trong một nghiên cứu về ước lượng với mẫu nhỏ, George W. Brown đề xuất dùng trung vị thay cho trung bình để định nghĩa tính không chệch, với lập luận rằng khi ấy ước lượng "đoán thiếu cũng thường xuyên như đoán thừa". Ít năm sau, E. L. Lehmann mở rộng ý tưởng thành một khái niệm không chệch tổng quát.
Không chệch không có nghĩa mỗi lần ước lượng đều trúng đúng tham số.
Một thống kê được gọi là không chệch khi trung bình của phân bố mẫu (sampling distribution) của nó bằng tham số (parameter) cần ước lượng, chứ không phải khi từng giá trị cụ thể bằng tham số. Mỗi mẫu vẫn cho một con số khác nhau, có mẫu cao hơn, có mẫu thấp hơn giá trị thật. Tính không chệch chỉ bảo đảm rằng nếu lấy vô số mẫu và lấy trung bình tất cả các ước lượng đó, ta quay về đúng tham số. Vì vậy khi trình bày, phải nói về trung bình của phân bố mẫu, không được nói "ước lượng bằng tham số".
Tăng cỡ mẫu không làm ước lượng "bớt chệch" — độ chệch vốn đã bằng 0.
Đây là bẫy quen thuộc trong câu hỏi so sánh (cỡ mẫu 40) với (cỡ mẫu 100). Nhiều học sinh chọn đáp án nói rằng có trung bình gần tham số hơn , vì nghĩ mẫu lớn thì "chính xác hơn ở mọi mặt". Thực ra cả hai phân bố mẫu đều có trung bình đúng bằng tham số, bất kể cỡ mẫu là 40 hay 100; cái thay đổi chỉ là độ phân tán. Do đó câu trả lời đúng luôn có dạng: hai phân bố cùng kỳ vọng, nhưng có độ biến thiên nhỏ hơn.
Đừng lẫn độ chệch (bias) của thống kê với thiên lệch do cách lấy mẫu.
Thiên lệch trong thiết kế khảo sát đến từ việc chọn mẫu sai cách: bỏ sót một nhóm dân số, người được hỏi không trả lời, câu hỏi dẫn dắt. Ngược lại, tính không chệch bàn ở đây là một tính chất toán học của công thức tính thống kê khi mẫu đã được lấy ngẫu nhiên đúng chuẩn. Một trung bình mẫu vẫn là ước lượng không chệch của trung bình tổng thể ngay cả khi ta thấy nó "lệch" trong một mẫu cụ thể. Nhưng nếu mẫu được lấy sai cách thì kết luận hỏng ngay từ gốc, và không công thức nào cứu được.
Không chệch chưa đủ để kết luận ước lượng đó là tốt nhất.
Có thể tồn tại nhiều thống kê cùng không chệch cho một tham số, chẳng hạn trung bình mẫu và trung vị mẫu đều không chệch cho trung bình của một tổng thể đối xứng. Điều phân biệt chúng là độ biến thiên: cái nào có độ lệch chuẩn của phân bố mẫu nhỏ hơn thì cho ước lượng đáng tin hơn. Vì vậy khi đề hỏi "ước lượng nào tốt hơn", câu trả lời đầy đủ phải nhắc cả hai tiêu chí, không chỉ nói "vì nó không chệch". Một thống kê không chệch nhưng dao động cực mạnh vẫn có thể vô dụng trong thực tế.
Quiz câu thật từ ngân hàng đề
Vài câu thật gắn đúng khái niệm này, chấm ngay kèm giải thích từng đáp án — hệ thống ghi nhớ bạn nắm tới đâu.
Biên soạn bởi DucklingStudy, bản quyền thuộc DucklingStudy. Xuất bản .
Đây là công thức phương sai mẫu (sample variance) — ví dụ điển hình nhất của ước lượng không chệch trong chương trình AP Statistics. Việc chia cho thay vì là lý do trực tiếp giúp ước lượng không chệch cho .
Trong đó
Vì sao mang đúng cái tên này? Tên gọi đi thẳng từ chữ "chệch", tức độ chệch (bias) — hiệu giữa kỳ vọng của ước lượng và giá trị thật của tham số. Một quy tắc ước lượng có độ chệch bằng không thì được gọi là không chệch, ngược lại thì bị chệch. Điều đáng lưu ý nằm ở chỗ chữ "chệch" ở đây không mang nghĩa thiên vị hay sai sót chủ quan như trong ngôn ngữ đời thường: nó là một đặc trưng toán học của công thức, không phải của người làm thống kê. Cũng vì vậy, nói "một ước lượng bị chệch" là cách nói tắt; chính xác hơn phải nói đó là con số sinh ra từ một công thức ước lượng bị chệch, bởi sai số lớn ở một lần tính không đủ kết luận công thức có chệch hay không.
Rút thêm mẫu, rồi tăng cỡ mẫu — nhìn đám chấm bó lại nhưng tâm không nhúc nhích
Kéo tham số, thấy khái niệm chuyển động — mở khoá bằng tài khoản 0đ.
Gặp câu so sánh hai phân bố mẫu khác cỡ, hãy viết ra đúng hai ý.
Ý thứ nhất: trung bình của cả hai phân bố đều bằng tham số, vì thống kê không chệch. Ý thứ hai: phân bố ứng với cỡ mẫu lớn hơn có độ biến thiên nhỏ hơn, do sai số chuẩn (standard error) tỉ lệ nghịch với . Chỉ cần thiếu một trong hai ý là đáp án trắc nghiệm đã khác, và trong câu tự luận thì mất điểm phần lập luận.
Thuộc sẵn hai cặp công thức về trung bình và độ lệch chuẩn của phân bố mẫu.
Với trung bình mẫu, và ; đẳng thức thứ nhất chính là phát biểu "trung bình mẫu không chệch", đẳng thức thứ hai cho biết mẫu càng lớn thì càng ít dao động. Với tỉ lệ mẫu, và , đọc theo đúng kiểu như vậy. Khi cần chứng minh tính không chệch trong bài viết, chỉ cần trích đẳng thức đầu tiên và giải thích bằng lời là đủ.
Trong bài tự luận, phải viết rõ cụm "trung bình của phân bố mẫu", không viết tắt ý.
Người chấm tìm chính xác ý rằng kỳ vọng của thống kê bằng tham số tổng thể. Câu như "vì mẫu ngẫu nhiên nên ước lượng đúng" hoặc "vì lớn nên không chệch" đều bị coi là sai bản chất và không được điểm. Ngoài ra, nhớ dùng ký hiệu phân biệt thống kê với tham số — và cho mẫu, và cho tổng thể — vì viết lẫn ký hiệu cũng bị trừ điểm trình bày.
Cả và đều có trung bình bằng , vì thống kê đang xét là ước lượng không chệch nên tính chất này không phụ thuộc cỡ mẫu. Tuy nhiên có độ lệch chuẩn , nhỏ hơn của . Vậy điều chắc chắn đúng là: hai phân bố có cùng tâm tại tham số, nhưng ít biến thiên hơn — nghĩa là với mẫu cỡ 100, tỉ lệ mẫu tập trung sát hơn so với mẫu cỡ 40.
Trung bình mẫu có phân bố mẫu với tâm tại , đúng bằng trung bình quần thể, nên là ước lượng không chệch của . Ngược lại, giá trị lớn nhất trong mẫu có phân bố mẫu với tâm khoảng , nằm lệch hẳn về bên trái , nên đây là ước lượng chệch và chệch theo hướng đánh giá thấp giá trị lớn nhất thật của quần thể. Bài này cho thấy "không chệch" là phát biểu về vị trí tâm của phân bố mẫu, chứ không phải về việc một mẫu cụ thể ước lượng chính xác đến đâu.